|
“Hãy vùng đứng, hãy bừng sáng, hỡi
Giêrusalem! Vì sự sáng của ngươi đã tới, vì vinh quang của Chúa đã bừng
dậy trên mình ngươi. Kìa tối tăm đang bao bọc địa cầu, vì u minh phủ kín
các dân, nhưng trên mình ngươi Chúa đang đứng dậy, vì vinh quang của
Ngài xuất hiện trên mình ngươi” (Is 60,1-2).
Thưa các bạn quý mến,
Toàn thế giới Kitô giáo đang hân hoan
mừng kỷ niệm biến cố Thiên Chúa đã ban Con Một Ngài giáng trần, sinh
bởi Đức Nữ Đồng Trinh Maria, để yêu thương và cứu vớt nhân loại khốn
cùng do tội lỗi. Được ơn soi sáng thúc đẩy, các nhà đạo sĩ phương Đông
đã tìm đến Bê lem để thờ lạy Chúa Hài Nhi mới sinh. Từ nơi xa xôi, các
ngài đã được gọi đến nhận biết và thờ lạy Đức Vua cai trị trời đất. Thử
nghĩ những tâm tình nào thúc
đẩy các ngài tìm đến Đức Giêsu ?
1. Với ý thức sự khốn cùng của mình
“Lạy Thiên Chúa, Ngài là Chúa con
thờ, ngay từ rạng đông con tìm kiếm Chúa. Linh hồn con khao khát Ngài,
tấm thân này mòn mỏi đợi trông, như mảnh đất hoang khô cằn không giọt
nước” (Tv 63,1-2). Xin được coi những lời trên của vua Đavid cũng là tâm
tình của các nhà đạo sĩ.
Ai đã từng cảm nghiệm thân
phận mình cũng là một “mảnh đất
hoang khô cằn không giọt nước”,
hẳn cũng đồng lòng khao khát
Chúa như vậy.
Không là một “mảnh đất hoang khô cằn”
sao được, khi chúng ta ý thức mình
xuất từ hư vô, đầy bất lực, nghèo nàn và tội lỗi. Thật vậy, Thiên Chúa
tạo dựng con người từ hư vô, Người
phán một lời thì bởi không liền có mọi sự. Một trăm năm trước, tôi còn
trong hư vô,
và một trăm năm sau chẳng ai
thấy tôi trên đời này.
Sự hiện hữu của tôi trong quãng thời gian đó chỉ như một đóa phù dung,
như
một cơn gió thoảng trong vũ
trụ bao la. Sau
khi tạo dựng, nếu Chúa không ban ơn gìn giữ, lập tức hữu thể tôi sẽ trở
về hư vô, hệt như một cái ly thủy tinh vừa xuất xưởng, nếu chủ nhân đang
cầm trong tay mà buông ra, nó sẽ rơi xuống
đất vỡ tan tành
! Tạo dựng và bảo tồn
đã vậy, nếu như Chúa không kích hoạt bằng
ơn ban
của Người, tôi cũng chẳng làm được gì ! Chẳng
phải cây đàn sẽ mãi
mãi u buồn nằm im dưới lớp bụi thời gian, nếu như người nghệ sĩ không
lướt nhẹ ngón tay trên phím đàn. Thật đúng như lời Chúa Giêsu nói
: “Không có Thầy, các
con không thể làm gì được
!” (Ga 15,5). Không
làm được gì trên lãnh vực tự nhiên nếu không có ơn Chúa đã vậy, mà còn
không làm được gì trên lãnh vực siêu nhiên nữa. Không có Chúa, tôi không
thể làm được một việc lành, dù nhỏ bé, và
điều mà
tôi làm được cách dễ dàng,
nếu không có Chúa, chỉ có thể
là tội lỗi.
Hiểu thế, các nhà đạo sĩ cũng như
chúng ta chẳng khác nào một sa mạc đang khát Chúa,
như
một vực sâu đang kêu gào được lấp đầy, một khối đá cần thành toàn, một
giấc mơ chưa tròn. Đó là khát khao được chính Chúa
làm
gia nghiệp đời đời, vì Ngài là
viên ngọc quý,
là
kho tàng dấu kín trong đám ruộng,
là
tân lang mà tân nương mỏi mong hiện diện, dâng trao và kết hợp.
2. Với tâm hồn ly thoát
Tất nhiên, để thỏa mãn cơn
khát thần linh này, Ba nhà quý
tộc phương Đông đã
phải từ bỏ sự êm ấm trên ngai
vàng, làm cuộc hành trình vạn dặm đầy gian khổ, đến Bê lem chiêm ngưỡng
Đấng Cứu Tinh muôn dân trông đợi.
Nếu không thì sao có thể thấy
Đức Giêsu là Hoàng Tử Bình An, Người Cha Muôn Thuở, Ông Vua Thái Bình
? Nhớ lại trường hợp
các tông đồ đã bỏ mọi sự mà theo Chúa
Giêsu : người bỏ
mảnh lưới, con thuyền, biển cả thênh thang
; người bỏ nghề thu
thuế béo bở
; người từ bỏ cha mẹ, vợ con,
gia đình êm ấm ; người bỏ danh vọng, chức quyền, địa vị,…
Đặt trên môi miệng các ngài
lời
thánh Phaolô thật không ngoa
: “Tôi coi tất cả là
phân bớn, trước mối lợi tuyệt vời là được biết Chúa Kitô” (Pl 3,8.9).
Chúa cũng
mời gọi
chúng ta cũng thể hiện tinh thần ly thoát đó. Sống giữa thế gian mà
không thuộc về thế gian. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Bước đi bằng
đôi chân chạm đất, nhưng đôi mắt vẫn hướng nhìn về trời cao. Không quá
lo lắng về của ăn, áo mặc,
học thức, sức khỏe, tài năng… vì Chúa
sẽ quan phòng
cho những ai trước tiên tìm
kiếm Nước Chúa và sự công chính Ngài.
3.
Với tinh thần chứng nhân
Đến với Hài Nhi Giêsu Vua các vua, ba
vua đã cung kính thờ lạy và tiến dâng vàng, nhũ hương, mộc dược. Vàng
tượng trưng cho tình yêu ; nhủ hương tượng trưng cho lời cầu nguyện ;
mộc dược tượng trưng cho hy sinh đau khổ. Rồi khi trở về xứ sở mình, Ba
Vua đã hân hoan giới thiệu Đấng Cứu Thế cho quê hương dân tộc mình. Cũng
như các mục đồng, các ngài đã làm những chứng nhân cho Chúa Kitô trong
môi trường và địa vị của các ngài.
Chúa Giêsu vẫn tín nhiệm chúng ta,
kêu gọi chúng ta giới thiệu Người,
bất chấp chúng ta thế nào.
Để sống chứng nhân, người môn
đệ Chúa Kitô phải bùng sáng tình yêu trong cuộc sống mình, phải kín múc
nội lực cho hồn tông đồ bằng cầu nguyện, và dấn thân phục vụ cho
mầu nhiệm tình thương một
cách quảng đại đầy hy sinh. Một ao nước không chảy đi đâu cả thì chỉ là
một ao nước tù đọng hôi thối chết chóc. Một bàn tay cứ nắm chặt thì
chẳng thể nhận được gì. Một con tim cứ khép kín thì không ai có thể bước
vào mà cộng thông. “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người
hiến trao mạng sống mình vì bạn hữu” (Ga 15,13).
Trong tinh thần đó, Đấng Đáng
Kính Hồng Y FX.
Nguyễn Văn Thuận nói với thính giả Chân Trời Mới vào Giáng Sinh năm 2000
thế này
:
“Đối với các bạn, tôi tặng
lòng chung thủy.
Đối với kẻ thù, tôi tặng lòng
tha thứ.
Đối với cấp trên, tôi tặng
chính tinh thần phục vụ của tôi.
Đối với các em bé, tôi tặng
gương mẫu của tôi.
Đối với cha mẹ, tôi tặng tình
yêu thương và lòng biết ơn.
Đối với người đồng sự, tôi
tặng tình thương và sự trung tín.
Đối với tất cả ông bà và giới
trẻ trên thế giới, tôi tặng tình yêu.
Đối với Thiên Chúa, tôi tặng
Ngài tất cả cuộc đời của tôi”.
Thưa các bạn thân mến,
Cuộc đời của người môn đệ Chúa Kitô,
được định nghĩa là một cuộc tìm kiếm, gặp gỡ, yêu mến và phụng sự Chúa.
Lễ Hiển Linh với hình ảnh ba nhà đạo sĩ tìm gặp Chúa Kitô và hân hoan
loan báo về Người đã trở nên gương mẫu khích lệ chúng ta trong đời Kitô
hữu.
Xin Chúa Kitô
mãi mãi là gia nghiệp và hạnh phúc, là ánh sáng và niềm vui, là sức mạnh
và nghỉ ngơi của chúng ta.
Nhờ Đức Maria phù giúp,
xin cho chúng ta được trở thành tia sáng trong ánh sáng
hiển linh
của Chúa. |